Cứ mãi yêu anh vậy sao ? Cứ mãi làm đau chính mình ?
Anh có thương xót chuyện tình mà từng ngày em lặng lẽ nâng niu …
Chẳng lẽ phải nói anh không hề sai ? Cứ phải nói em không buồn rầu …
Em đã mất hết thật rồi , mất anh bởi những thứ em cho
Tình ca tặng anh mà em vẫn hát , hát cho đến cạn cả nơi đáy tim
Nếu không còn anh bầu trời không xanh

Không còn anh tình này chẳng lẽ … thì bóng đêm quanh đời em cũng chẳng là chi ngày anh bước đi
Nước mắt chẳng rơi ngày ta biệt li chắc anh quên rồi nụ hôn tình si
Những bài tình ca của ngày hôm qua em sẽ hát một mình mà thôi …
Mất anh rồi em không còn là chính mình ~

( Đã cho em từng ngày lạnh giá , để phải sống với những phút giây không anh triền miên …
Yêu anh cho anh tất cả những gì em có , để mất anh trong đớn đau … )

Sunday morning wake up..

Illness can take on many forms. Those of the body are easy to treat. Much more difficult are the hidden maladies that fester in our hearts. The secret addictions that consume our souls. And the diseases we deny which affect our judgment. To survive we need to find that special someone who can heal us. But we can never predict who have the cure for what ails us. Or when they’ll show up.
Mary Alice, Desperate Housewives
I had to wonder if man were so blinded by beauty that they would feel privileged to live their lives with an actual demon, so long as it was a beautiful demon
Memoirs of a Geisha - Arthur Golden